Khó khăn …
Lâu rồi, từ khi mà một tháng trước quay trở về Việt nam, đến
hôm nay mới có dịp thảo luận với tay Trung quốc về việc thực nghiệm được một
chút. Hắn đang tổng hợp SnO2 cấu trúc hollow nanofiber type. Việc phat hiện ra
cấu trúc này cũng là một sự tình cờ vào tầm khoảng tháng 10-11 năm ngoái sau
khi giấc mơ theo đuổi làm LiFePO4 không thành công (sẽ bàn về sau). 1, 2 lần đầu
khi phát hiện ra cấu trúc này. Ông thầy đã rất vui, chém gió bảo rằng mày có thể
public lên bài tầm 8 hoặc 9 điểm. Và điều này khiến cho càng có động lực để
nhanh chóng kêt thúc việc làm Postdoc ở đây. Nhưng, sau khi chuyển qua và tập
trung nghiên cứu vấn đề chế tạo
nanofibers bằng electrospinning này đã gặp phải một số khó khăn. Mà khó khăn đầu
tiên đó là làm sao để ổn định được hay xác định chính xác điều kiện tạo hollow
type bởi vì khi lặp lại tương tự quá trình đó, dung dịch không đổi, điện thế và
các tính chất điều khiển như dòng, độ nhớt dung dịch, kích thước của needle ,
khoảng cách giữa collector và needle. Đấy là chưa kể tới môi trường khi fibers
tạo thành ra bên ngoài.
SnO2 hollow nanofibers
Một phát hiện nữa là, trong quá trình pha chế dung dịch,
SnCl2 , PVP hòa tan vào DMF sau đó rửa bằng nước thường thì thấy tạo kêt tủa trắng.
Phân tích cho thấy kêt tủa trắng đó là SnO2. Và sau khi thảo luận với mình, hắn
đã tập trung vào việc ổn định humidity-tức độ ẩm của không khí bên ngoài tác động
vào. Việc điều khiển độ ẩm cực kì khó, bằng những cách thô sơ đơn giản không thể
làm ổn định được. Cần phải có thiết bị, phải có máy móc. Tất nhiên nói tới việc
mua thì càng khó khăn hơn nữa. Ông thầy cứ lắc đầu quầy quậy cho rằng chưa tối
ưu và bắt phải giải quyết được triệt để trong điều kiện không mua thiết bị. Điều
này khiến cho việc thực nghiệm kéo dài và hắn chán nản. Để làm được một mẫu cần
phải mất khá nhiều thời gian. Ít nhất tầm 3 đến 4 ngày vừa làm, vừa chờ đợi.
Lab lại chỉ có 2 máy electrospinning nên khá khó để chia sẻ cho từng thằng làm
một trong khi có những 4 thằng tập trung vào chế tạo fibers. Có những lí do mà thầy
không nói với trò về việc chịu chi hầu bao ra để mua thiết bị thực nghiệm đó là
không nhiều các project và không nhiều tiền để mua các thiết bị máy móc cũng
như hóa chất. Anh em làm việc cũng khó khăn vì ý tưởng. Nếu không mua được nhiều
hóa chất, có nghĩa là làm việc và các ý tưởng bị cầm chừng. Thảo nào thằng trưởng
lab suốt ngày quẩn quanh mấy cái topic về TiO2 ứng dụng cho DSSCs mà không có
phát kiến gì gọi là đáng kể cả.
Vấn đề 2 đó là sensor. Để make được 1 gas sensor nhất thiết
phải có substrate. Vấn đề mang tính chiến lược và cốt lõi đó. Hiện tại không có
nhiều công ti tham gia vào lĩnh vực đầy tiềm năng này. Đó là chế tạo các sub. Mỗi
lần chế tạo đều phải đòi hỏi dùng Pt hay Au làm vật liệu đế. Mà giá cả của
Platinum và gold thì biết rồi đấy. Thuộc vào hàng cực đắt nên rât ít những nơi
có thể đăt mua được nó. Vì thế nó sẽ đẩy giá của 1 substrate lên tầm khoảng
300-500$ chưa tính các chi phí khác. Để kiếm được 1 sub hay ra quyết định mua
nó tại thời điểm hiện tại là khá khó đối với ông thầy. Cả thầy và trò đều muốn
đăng paper nhưng việc quan trọng là thầy có chịu chi hay không. Lĩnh vực sale
sub này có vẻ nhiều tiềm năng, liên quan tới kinh tế khá mở và hi vọng sẽ tóm lấy
cơ hội này để kinh doanh phát nhể ?


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét